U23 Việt Nam - Một đêm buồn, nhưng không hề nhỏ bé
Đêm qua, khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, tôi tin rằng rất nhiều người trong chúng ta đã lặng đi. Không phải vì thua trận, mà vì nhìn thấy chính mình trong ánh mắt các cầu thủ trẻ.
Ánh mắt của những người đã đi đến tận cùng sức lực, tận cùng ý chí, rồi vẫn phải cúi đầu trước kết quả không như mong đợi.
Tôi đã xem trọn vẹn trận đấu ấy với tâm thế của một người làm nghề y học thể thao, nhưng cũng là một người yêu bóng đá Việt Nam như bao khán giả khác. Và có những khoảnh khắc khiến tim tôi thắt lại.
Một trong số đó là khi Hiểu Minh ngã xuống.
Khi một cầu thủ ngã xuống, đó không chỉ là chấn thương
Hiểu Minh đã chơi một trận đấu mà bất kỳ HLV hay CĐV nào cũng phải gật đầu. Lăn xả, không né tránh va chạm, không giữ chân cho bản thân. Cậu ấy chơi bóng đúng nghĩa của hai chữ “màu cờ sắc áo”.
Rồi khoảnh khắc Hiểu Minh nằm sân, ôm chân, khuôn mặt nhăn lại vì đau, tôi biết ngay: đây không phải là một cú đau thoáng qua. Với cầu thủ, chấn thương không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, sợ không thể tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Là bác sĩ thể thao, tôi đã gặp rất nhiều khoảnh khắc như vậy. Là người hâm mộ, tôi hiểu cảm giác bất lực của khán giả khi chỉ biết nhìn qua màn hình. Nhưng có một điều tôi muốn nói với Hiểu Minh và những cầu thủ đang chấn thương:
Các em không hề gục ngã. Các em chỉ đang dừng lại để có thể đi tiếp.
Câu chuyện phía sau chấn thương đau háng của Đình Bắc
Trước trận đấu, có những thông tin cho rằng Đình Bắc đã có dấu hiệu đau háng. Với người ngoài, đó có thể chỉ là “đau nhẹ”. Nhưng với người làm nghề như tôi, đặc biệt là người đã có hơn 15 năm chăm sóc sức khỏe cho các VĐV Đội tuyển Quốc gia và U23 Việt Nam, trong đó có VCK U23 châu Á 2018 tại Thường Châu, tôi hiểu rất rõ:
Đau háng do quá tải là một trong những chấn thương dai dẳng và khó chịu nhất với cầu thủ bóng đá.
Đây không phải chấn thương đến từ một pha va chạm mạnh, mà đến từ:
- Lịch thi đấu dày
- Tập luyện cường độ cao
- Những pha tăng tốc, xoay người, đổi hướng liên tục
- Và cả việc “cố thêm một chút nữa vì đội bóng”
Chấn thương quá tải không gãy ngay, không rách ngay. Nó âm thầm tích tụ, rồi đến một lúc nào đó, cơ thể buộc phải lên tiếng. Và khi đã lên tiếng, nó cần thời gian, sự kiên nhẫn và phục hồi đúng cách.
Tôi nói điều này không phải để lo lắng thay các cầu thủ, mà để người hâm mộ hiểu và bao dung hơn. Một cầu thủ trẻ chơi chưa trọn vẹn phong độ không phải vì thiếu quyết tâm, mà rất có thể vì cơ thể của họ đã đi quá giới hạn chịu đựng.
Xem thêm: Đau háng do đá bóng - Điều trị thế nào?
Quỳ gối xin lỗi – và những trái tim đang lớn lên
Sau trận đấu, khi thấy các cầu thủ quỳ gối, cúi đầu xin lỗi khán giả, tôi không thấy xót xa. Tôi thấy tự hào.
- Tự hào vì họ hiểu rằng bóng đá không chỉ là chuyên môn, mà còn là trách nhiệm.
- Tự hào vì họ dám nhận lấy nỗi buồn, thay vì trốn tránh.
Nhưng tôi cũng muốn nhắn nhủ với tất cả những chàng trai của U23 Việt Nam:
Các em không nợ ai lời xin lỗi kéo dài. Các em chỉ cần đứng dậy.
Thất bại này, nếu được nhìn đúng, sẽ không làm các em nhỏ lại, mà sẽ khiến các em lớn hơn.
Trận tranh huy chương đồng – một cơ hội để ngẩng cao đầu
Phía trước là trận đấu tranh huy chương đồng với U23 Hàn Quốc, diễn ra lúc 22h30 ngày 23/01.
Tôi không mong các em phải “đá để chuộc lỗi”.
Tôi mong các em đá với tâm thế nhẹ hơn, tự do hơn, và tin vào những gì mình đã rèn luyện.
Hãy nhớ:
- Các em đã đi rất xa
- Các em đã chiến đấu trung thực
- Và phía sau các em là hàng triệu người hiểu, thương và vẫn tin
Với tư cách một bác sĩ thể thao, tôi chúc các em khỏe mạnh, an toàn và hồi phục tốt.
Với tư cách một người yêu bóng đá, tôi chúc các em ra sân với niềm tin, không phải gánh nặng.

Dù kết quả thế nào, các em vẫn đang đi trên con đường đúng.
Và với những ai đang đọc những dòng này, nếu bạn từng:
- Cố gắng hết mình nhưng vẫn chưa đạt được điều mong muốn
- Đã từng cúi đầu vì cảm thấy mình làm chưa đủ tốt
Thì bạn và các cầu thủ U23 Việt Nam, đêm qua đã gặp nhau ở cùng một cảm xúc.
Nếu bạn thấy mình trong đó, hãy chia sẻ bài viết này. Để các cầu thủ biết rằng: họ không hề đơn độc.






Bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy





